Học viên Eric Tóc Nam chăm chú học tại khóa IPS của thầy Phạm Thành Long ở Nha Trang

Cảm ơn thầy Phạm Thành Long: 5 ngày khóa IPS ở Nha Trang đã lật ngược một anh thợ tóc như tôi

Học viên Eric Tóc Nam chăm chú học tại khóa IPS của thầy Phạm Thành Long ở Nha Trang
Tôi tại khóa IPS của thầy Phạm Thành Long — Nha Trang, tháng 5/2026.

Trước khi lên Nha Trang, tôi mở ví ra rồi đóng lại. Ba lần.

Tôi là thợ tóc. Sáu năm cầm kéo ở Vũng Tàu. Trong đầu cứ vang một câu: học mấy khóa kinh doanh này làm gì cho phí tiền? Marketing, bán hàng, tư duy hệ thống — nghe như chuyện của người khác. Của dân văn phòng, dân công nghệ. Không phải của một người quen soi gương chỉnh tóc cho khách như tôi.

Năm ngày sau, tôi hiểu ra một điều. Thứ đắt nhất tôi suýt bỏ lỡ không phải là học phí. Mà là những điều tôi chưa từng biết là mình chưa biết.

Bài viết này là lời cảm ơn. Gửi tới thầy Phạm Thành Long, và gửi tới chính tôi của năm ngày trước — người rốt cuộc đã đủ can đảm rút ví ra lần thứ tư.

Ba lần mở ví trước khi lên Nha Trang

Để bạn hiểu vì sao tôi do dự đến vậy, tôi phải kể mình là ai.

Tôi học nghề tóc gần ba năm ở Hải Phòng. Ngày đầu cắt cho khách thật, phòng bật máy lạnh mà mồ hôi tôi chảy ròng ròng — vì sợ làm hỏng một cái đầu. Rồi tôi Nam tiến, vào hệ thống 30Shine, học được tác phong kỷ luật và tay nghề tóc nam tiêu chuẩn. Năm 2020 tôi ra riêng, mở salon đúng lúc Covid ập tới. Mở được một tháng thì giãn cách. Đóng cửa. Tiền thuê mặt bằng vẫn phải trả đều.

Salon đó bây giờ là Eric Tóc Nam — sáu năm ở thị trường Vũng Tàu, hai thợ cắt, hai thợ gội. Nhỏ thôi. Nhưng là của tôi, dựng lên từ số không giữa một trong những giai đoạn khó nhất mà một người mới ra riêng có thể gặp.

Chính vì dựng lên bằng đôi tay, tôi mới có một niềm tin ngầm rất chắc: giá trị của tôi nằm ở cái kéo. Chỉ ở cái kéo. Cắt đẹp thì khách quay lại, thế là đủ. Bán hàng ư? Kể chuyện ư? Đó là hoa lá cành của người khác.

Niềm tin đó theo tôi tận tới cửa phòng học ở Resort Champa, Nha Trang.

Người thầy không dạy tôi cắt tóc — thầy dạy tôi nhìn lại cả cái nghề

Tôi nên nói rõ về người đứng lớp.

Thầy Phạm Thành Long là một luật sư Sở hữu trí tuệ (chuyên bảo hộ tài sản trí tuệ — thương hiệu, sáng chế, bản quyền), đồng thời là coach và tác giả của nhiều bộ tài liệu bán hàng, copywriting (viết nội dung để bán hàng). Nếu bạn muốn biết rõ hơn về hành trình của thầy, có thể đọc bài Phạm Thành Long là ai. Tôi sẽ không kể thay thầy ở đây.

Cái tôi muốn kể là cách thầy dạy.

Thầy nói câu ngắn. Đi thẳng. Không “có thể”, không “có lẽ”, không vòng vo. Và thầy có một thói quen làm tôi hơi choáng ngay buổi đầu: thầy lật ngược thẳng những niềm tin sai của học viên, rồi dựng cái đúng vào chỗ trống vừa để lại.

Buổi sáng đầu tiên, thầy chạm đúng cái niềm tin tôi mang theo suốt sáu năm — rằng nghề tay chân thì khỏi cần tư duy bán hàng. Thầy không an ủi. Thầy lật nó lên, chỉ cho tôi thấy mặt sau của nó. Và tôi ngồi đó, một anh thợ tóc, lần đầu tiên thấy nghề mình dưới một thứ ánh sáng khác.

Khoảnh khắc “woa” đầu tiên đến sớm hơn tôi tưởng.

Cú vỡ lớn nhất: bán hàng là kể chuyện, và nhân vật chính không phải là tôi

Suốt bao năm, mỗi lần tư vấn cho khách, tôi kể về mình. Tay nghề của tôi. Salon của tôi. Kiểu tóc tôi giỏi nhất.

Ở IPS, tôi được học một khung kể chuyện bán hàng bảy bước, đi theo một đường cong cảm xúc mà thầy gọi tắt là A → C → B: đưa người nghe từ hiện trạng, xuống tận đáy của khó khăn, rồi mới nâng lên tới kết quả họ mong muốn. Tôi sẽ không chép lại chi tiết bảy bước ra đây — đó là tài liệu có bản quyền của thầy, và tôi tôn trọng điều đó. Nhưng có một nguyên tắc trong đó đã đánh gục tôi:

Nhân vật chính của câu chuyện là khách hàng. Không phải mình.

Nghe thì hiển nhiên. Với tôi nó là một cú lật. Tôi nhìn xuống cái ghế cắt trong đầu mình, nhìn tấm gương trước mặt khách. Tấm gương đó phản chiếu khuôn mặt khách. Chưa bao giờ phản chiếu mặt tôi. Vậy mà bấy lâu nay, mọi lời tôi nói đều xoay quanh tôi.

Khách bước vào với một mái tóc cũ và một chút ngại ngùng. Bước ra với một diện mạo mới và sự tự tin. Đó mới là câu chuyện. Và tôi, suốt sáu năm, đã kể sai nhân vật chính của chính câu chuyện mình bán mỗi ngày.

Hóa ra một trang bán hàng cũng có xương sống

Điều làm tôi nhẹ nhõm nhất ở khóa học là phát hiện này: những thứ tôi tưởng là “năng khiếu trời cho” thật ra là kỹ năng có khung, học được.

Tôi vẫn nghĩ mình không có khiếu ăn nói, không biết viết. Rồi thầy đưa ra khung viết trang bán hàng (salepage) mười sáu bước, dựng trên trục AIDA — Attention (Chú ý) → Interest (Quan tâm) → Desire (Khao khát) → Action (Hành động). Một trang bán hàng không phải “viết đại vài dòng cho có”. Nó có xương sống. Có trước, có sau. Dẫn một người từ chỗ lướt qua đến chỗ ra quyết định, từng bước một.

Giống hệt một buổi cắt tóc tử tế. Không ai gội đầu trước khi tư vấn kiểu. Không ai cắt trước khi gội. Có một trình tự. Tôi đã tôn trọng cái trình tự đó ở tiệm suốt sáu năm — mà chưa từng nghĩ việc bán hàng cũng có trình tự riêng của nó.

Cách thầy dạy khung này khiến một người “ngoại đạo chữ nghĩa” như tôi vẫn theo được: không lý thuyết suông, chỉ có “làm bước này, rồi tới bước này”. Rõ đến mức tôi thấy tiếc. Sao mình không biết sớm hơn sáu năm.

Tư duy hệ thống: từ một anh thợ giỏi thành một cơ sở chạy được

Rồi khóa học chạm vào chỗ đau nhất của tôi, với tư cách một ông chủ.

Salon của tôi, thành thật mà nói, chạy bằng cơ bắp. Cơ bắp của tôi. Tôi nghỉ một ngày là mọi thứ chông chênh. Mọi quyết định, mọi tiêu chuẩn, mọi “chất” của tiệm đều nằm trong đầu tôi và đôi tay tôi. Nghe thì oai — “linh hồn của salon”. Nhưng thầy chỉ thẳng: nếu mọi thứ phụ thuộc vào một người, người đó không có doanh nghiệp. Người đó có một công việc tự làm chủ, tự trói lấy mình.

Tư duy hệ thống là lối thoát. Quy trình hóa cách vận hành, để hai thợ cắt và hai thợ gội của tôi, ai làm cũng cho ra một trải nghiệm đồng nhất. Giống như có một “công thức fade” chuẩn, để bất kỳ ai cầm tông đơ cũng ra đúng độ mờ đó — thay vì mỗi người một kiểu, hên xui theo tay nghề từng buổi.

Cái kéo sắc là chưa đủ. Phải có cả cách bài trí phòng cắt, cách phục vụ, cách một khách lạ trở thành khách quen — được viết ra thành quy trình, không nằm mãi trong đầu một người. Đó là khác biệt giữa một anh thợ giỏi và một cơ sở kinh doanh chạy được mà không cần ông chủ đứng đó cả ngày.

Điều tôi tâm đắc nhất: một “bộ não AI” của riêng mình

Nếu phải chọn một thứ mang về, tôi chọn cái này.

Thầy giới thiệu cách xây một “bộ não AI” cá nhân — nạp dữ liệu chuyên sâu của chính mình vào một trợ lý AI (artificial intelligence — trí tuệ nhân tạo) riêng, để tạo ra lợi thế mà một công cụ dùng chung không thể có. Thầy gọi hướng đi này bằng khái niệm IAT.

Với tôi, đây là cú “woa” lớn nhất cả khóa.

Bấy lâu nay tôi nghĩ AI là đồ chơi của dân công nghệ. Xa lạ. Không liên quan gì tới một anh thợ tóc. Nhưng hóa ra lợi thế không nằm ở việc AI — ai giờ cũng chạm được vào nó. Lợi thế nằm ở việc bạn nạp gì vào nó. Một người thợ tóc nạp toàn bộ know-how (bí quyết nghề) của mình, hiểu biết về khách của mình, giọng nói thương hiệu của mình vào một bộ não riêng — thì có trong tay một thứ hoàn toàn khác một người chỉ gõ vài câu lệnh chung chung.

Tôi đi học về với một hạt giống trong đầu: bắt đầu xây bộ não thứ hai cho Eric Tóc Nam. Không phải để thay thế đôi tay tôi. Mà để nhân nó lên.

Từ biết ơn đến hành động

Đêm cuối, tôi ngồi một mình bên bờ biển Nha Trang. Tay vẫn quen cầm kéo hơn cầm bút. Và trong đầu vang lên một câu hỏi chưa từng có suốt sáu năm mở salon: hóa ra bấy lâu nay mình chưa thực sự làm kinh doanh sao?

Không tủi thân. Ngược lại. Đó là một thứ biết ơn kỳ lạ — biết ơn vì cuối cùng cũng thấy được chỗ mình đứng sai, khi vẫn còn kịp bước sang chỗ đúng.

Cảm ơn thầy Phạm Thành Long. Cảm ơn thầy không chỉ vì những khung kiến thức, mà vì đã lật ngược cái niềm tin “tôi chỉ là thợ tóc” mà tôi ôm suốt sáu năm. Thầy không dạy tôi cắt tóc. Thầy dạy tôi nhìn lại cả cái nghề mình đang làm.

Và nếu bạn đang đọc những dòng này mà trong đầu cũng có một câu bắt đầu bằng “mình chỉ là…” — thợ tóc, thợ may, chủ quán nhỏ, bất cứ cái gì — thì tôi không bán cho bạn điều gì cả. Tôi chỉ là một ông chủ tiệm tóc từng ngồi ôm ví do dự y như bạn. Tôi chỉ mong bạn cho cái niềm tin ấy một cơ hội bị lật ngược. Một lần thôi. Vì cái giá đắt nhất — tôi học được rồi — không phải là học phí. Mà là cái giá của việc cứ đứng yên, và không biết mình chưa biết gì.

Câu hỏi thường gặp về khóa IPS Phạm Thành Long

Khóa IPS của Phạm Thành Long dạy gì?
Theo trải nghiệm của tôi, khóa tập trung vào bốn mảng: viết trang bán hàng (salepage) theo khung 16 bước dựng trên trục AIDA, kể chuyện bán hàng theo đường cong cảm xúc lấy khách hàng làm nhân vật chính, tư duy hệ thống để vận hành cơ sở kinh doanh, và cách xây một “bộ não AI” cá nhân hóa cho riêng mình.

Khóa IPS tổ chức ở đâu?
Khóa tôi tham dự kéo dài 5 ngày, tổ chức tại Resort Champa, Nha Trang, vào tháng 5/2026. Giảng viên là thầy Phạm Thành Long.

Người làm nghề tay chân như thợ tóc có học IPS được không?
Tôi chính là câu trả lời. Tôi là thợ tóc sáu năm, từng nghĩ mấy khóa kinh doanh không dành cho mình. Cách dạy của thầy là “làm bước này, rồi bước này”, không lý thuyết suông, nên một người ngoại đạo chữ nghĩa vẫn theo được. Đây là cảm nhận cá nhân của tôi, không phải một lời hứa về kết quả cho bất kỳ ai.


Về tác giả — Hoàng Nhật Huy (nghệ danh Eric) là chủ salon Eric Tóc Nam, một tiệm tóc nam sáu năm tuổi tại Vũng Tàu, với hai thợ cắt và hai thợ gội. Anh học nghề tại Hải Phòng, từng làm trong hệ thống 30Shine trước khi ra riêng năm 2020. Bài viết này ghi lại cảm nhận cá nhân của anh sau khi tham dự khóa IPS của thầy Phạm Thành Long tại Nha Trang, tháng 5/2026. Website: erictocnam.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *